Insane
Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi không có được cái cảm giác thực sự yêu và được yêu. Cuộc tình giữa tôi và em đã biến trái tim tôi trở nên băng giá... Cái ngày ấy , ngày em ngồi bên tôi, gục đầu vào vai tôi để khóc và nói lời chia tay. Sáu năm rồi , tất cả đã qua đi nhưng dường như với tôi, mọi chuyện mới xảy
ra ngày hôm qua vậy . Ngày ấy , tôi với em là sinh viên cùng khóa nhưng khác lớp . Em dịudàng và xinh xắn với mái tóc
dài tết hai bên, còn tôi là một anh chàng nhà quê lần đầu lên thành phố , dáng dấp thư sinh quanh năm chẳng biết làm gì khác ngoài việc học . Ngay từ đầu tôi không có ấn tượng gì nhiều lắm với em. Em cũng chỉ giống như những
người con gái khác. Nhưng tính hiếu thắng đã đưa cuộc đời tôi theo một ngã rẽ mới . Cũng chỉ do một lần , đứa bạn cùng phòng
lên tiếng thách đố tôi làm thế nào “cưa” đổ được em… Tôi bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận và chinh phục . Sao bao tháng ngày khó khăn vất vả , cuối
cùng tôi cũng hẹn được em đi chơi vào một buổi tối cuối thu. Tôi đưa em đi khắp các con phố ngập tràn mùi hoa sữa , cho đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh bởi cái mùi hăng hắc đó . Chúng tôi đã đi suốt cả một buổi tối mà không thấy mỏi . Tôi đã nói trong
suốt thời gian đó , không biết là đã nói những gì. Còn em thì chỉ cười , và điều tôi cảm nhận được
rất rõ là tôi đã làm cho em vui. Lúc này dường như tôi đã quên lời thách đố ngày trước của đứa
bạn . Tôi chỉlàm mọi thứ theo bản năng , và tôi đang nhận thấy
một cảm giác rất lạ khi đi bên em.
Mọi chuyện cứ thế diễn ra. Nhhững buổi hẹn đi chơi , những lần uống cà phê dưới trời mưa , những bài hát mà cho đến giờ này vẫn còn là nỗi ám ảnh với tôi… Tôi nhận ra rằng mình đã thực sự yêu em. Tôi nhớ em mỗi buổi sáng thức dậy , dù mới hôm trước còn ngồi với em cả tối . Tình cờ tôi đọc được một bài báo có “chiêu” tỏ tình rất độc đáo và quyết định đem ra áp dụng cho mình. Tôi chủ động hẹn em và bịara một cuộc chia tay, nói là tôi phải theo gia đình vào Nam sinh sống , không biết bao giờ mới có thể quay về . Em khóc rất nhiều , em nói với tôi
từ trước tới giờ em không có nhiều bạn , em đã coi tôi là một người để em có thể tâm sự và bày tỏ mọi chuyện những lúc vui
buồn , nhưng bây giờ em lại mất đi điều tốt đẹp duy nhất mà em đang có. Tôi nói có một món quà tặng em
trước khi chia tay và muốn em nhắm mắt lại thì mới trao cho em. Em nhắm mắt , tôi bất ngờ hôn em, nụ hôn đầu đời của tôi, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa quên cái cảm giác đó , vừa ngượng ngùng, e dè ,vừa lãng mạn và pha chút sợ sệt . Em cúi mặt không nói. Tôi ôm em thì thầm : “Anh yêu em”. Truyện chưa hết , còn tập 2 phía dưới nữa , các bạn xem tiếp nha!
Tôi trao cho em một lá thư và dặn sáng hôm sau, khi tôi đi rồi em mới được mở . Tôi đã không biết rằng suốt đêm đó em khóc và đợi đến sáng để mở lá thư. Và
khi em mở , thư tôi chỉ mấy dòng
ngắn ngủi : “Sẽ không hề có cuộc chia tay nào hết , cũng chẳng có ai phải ra đi , tất cả chỉ là tưởng tượng . Nhưng có một thứ không bao giờ là tưởng tượng , anh yêu em”. Em giận tôi đến cả một tuần , không gặp , không nói chuyện , tìm mọi cách tránh mặt . Tôi phải
tìm mọi cách mới có thể thuyết phục em ngồi nói chuyện với tôi.
Em nói tôi lừa dối tình cảm của em, tôi trả lời là chỉcó như thế tôi mới có thể nói được với em tình cảm của mình. Chúng tôi tranh cãi nhau một hồi và kết thúc bằng việc tôi lấy xe đạp đèo
em đi khắp thành phố để ngửi mùi hoa sữa . Khi ấy chúng tôi như người sống trong huyền thoại , dành cho nhau tất cả những gì có thể , ngoài thời gian học hành. Em đã
bàn với tôi sau này ra trường cưới nhau rồi sinh hai đứa , một trai một gái, con trai sẽ đặt tên là
Mạnh Dũng , con gái sẽ đặt là Phương Thanh. Cả hai cùng mơ ước một cuộc sống sau này, không cần giàu có, chỉ cần vui vẻ
và hạnh phúc. Giông tố xảy ra khi tôi và em bước vào năm cuối . Bố mẹ em biết chuyện ra sức ngăn cấm vì chúng tôi không cùng tôn giáo.
Song lý do thực sự chỉ vì tôi là một thằng sinh viên nghèo, chưa sự nghiệp , chưa tiền đồ , không phải là sự lựa chọn của gia đình em. Dù rất yêu tôi nhưng em không thể làm khác. Em đã khóc suốt mấy tháng trời , xin lỗi tôi mà không mong tôi tha thứ . Em bảo
tôi hãy coi em như một kẻ phản bội , hãy thù ghét em, như thế em sẽ nhẹ lòng hơn. Em lên xe hoa hai năm sau khi chúng tôi tốt nghiệp ra trường . Ngày đó tôi đã về mặc dù em không gửi thiệp mời cho tôi. Tôi
không muốn em buồn vì sự xuất
hiện của tôi, chỉ ngồi từ xa, đợi suốt cả một buổi để nhìn thấy em bước lên xe hoa và có lẽ từ đây về sau tôi sẽ không bao giờ gặp lại em nữa . Tôi gửi cho em một gói quà không đề tên người tặng , trong đó có quyển album trống em tặng tôi ngày xưa, bên trong là một nhánh hoa sữa . Giờ có lẽ em đang hạnh phúc bên gia đình nhỏ , riêng tôi vẫn trống vắng một mình. Tôi vẫn thường thấy em trong mơ, thấy tôi và em đi bên nhau dưới con đường ngập hương hoa sữa , rồi
thấy em ngồi bên khóc lóc xin tôi tha thứ… Đã có nhiều người con gái đến với tôi sau em. Họ rất tốt với tôi, cũng có người yêu tôi mãnh liệt nhưng tất cả tôi đều đem sánh với em để rồi thấy họ thật nhạt nhẽo , không thể nào lấp được khoảng trống em để lại trong tôi. Tôi đành xin lỗi vì không th